Bóng đá là khởi đầu và kết thúc trong thế giới của Wenger
(Thethaovanhoa.vn) - Làm việc gần 20 năm ở Arsenal, Arsene Wenger trở thành HLV vĩ đại bậc nhất của lịch sử bóng đá thế giới. Phong cách quản lý, xây dựng đội bóng, sự thông tuệ của ông, sẽ là bất tử ở Arsenal. Bài viết dưới đây là một tổng hợp tạm thời về 20 năm dẫn dắt Arsenal của Wenger, một bản anh hùng ca của sự tận tụy và tình yêu. Thể thao & Văn hóa dịch từ Bleacher Report.

Từ khi tới Arsenal vào tháng 9/1996, có một đặc điểm của Arsene Wenger gây ấn tượng mạnh với cầu thủ Arsenal. Đó không phải là các tít báo ("Arsene là ai?", tít của tờ Evening Standard). Đó không phải là chất Pháp của ông, sự chuyên nghiệp và thanh lịch. Đó là vì chưa có HLV nào khuyến khích cầu thủ như cách của Wenger.
“Ông ấy
rất dễ chịu”, Martin Keown, một hậu vệ trứ danh của Arsenal thời Wenger
nói với Bleacher Report. “Là cầu thủ, bạn thường xuyên bị la mắng, đay
nghiến, bị áp đặt. Bạn phải làm quen với điều đó. Với ông ấy, chuyện đó
không xảy ra. Không thể tin ông ấy lại đối xử với chúng tôi như thể tất
cả đã trưởng thành”.

Wenger những ngày đầu ở Arsenal
Ngày
nay, chúng ta sống trong thế hệ một HLV điềm tĩnh, những nhà quản lý kĩ
trị như Eddie Howe, Brendan Rodgers, Roberto Martinez hay Garry Monk.
Wenger là hình mẫu thúc đẩy xu hướng này. Wenger tới nước Anh và mang
theo tính cách dễ chịu, sự lễ độ và thúc đẩy cầu thủ tự tìm giải pháp
cho mọi vấn đề.
Sol Campbell nhớ lại việc Wenger
đưa anh về Arsenal năm 2001: “Tôi đã gặp nhiều trường hợp mà HLV tỏ ra
biết mọi thứ còn bạn chẳng biết gì… Với ông ấy, tôi gặp một ca mới. Ông
ấy bảo: Cậu đang nghĩ gì?”. Các cầu thủ Arsenal nghĩ rằng, dưới thời của HLV này, họ có thể tiến xa.
Sự liều lĩnh của Dein
Wenger
được đưa về Arsenal bởi David Dein, người sau này thay thế Bruce Rioch
giữ chức Phó Chủ tịch CLB. Lúc đó, họ bảo Dein đang chơi một canh bạc
lớn. Bản CV của Wenger không hề lấp lánh. Trải qua sự nghiệp cầu thủ
được mô tả là “bình thường”, ông rời đội bóng đầu tiên trong sự nghiệp
HLV (Nancy) sau khi họ xuống hạng, trước khi đột ngột nhảy lên làm việc ở
Monaco vào năm 1987.
Việc đó cũng tương tự như ở thời nay, Sean Dyche của Burnley dẫn dắt Chelsea vậy. Sau khi tiếp quản di sản và mang về Monaco những Glenn Hoddle và Jurgen Klinsmann, Wenger vô địch cả Ligue 1 lẫn cúp Quốc gia trong 7 mùa giải tại vị trước khi bị sa thải vào tháng 9/1994, vì khởi đầu mùa giải nghèo nàn. Sau đó, ông dành một năm làm việc ở Nhật Bản.

Wenger đã dẫn dắt Monaco giành các danh hiệu
Sau này, HLV Sir Alex Ferguson của Manchester United chào đón Wenger tại Arsenal bằng câu nói: “Ông ta là một kẻ học việc và nên cố nhớ những bài học từ bóng đá Nhật”.
Tuy nhiên, Dein, khẳng
định trong suốt một thời gian dài rằng, người đàn ông này có thể thay
đổi mọi thứ. Ông bị Wenger quyến rũ từ mùa Hè năm 1994, khi mời HLV
người Pháp lên chiếc du thuyền thăm thú Monte Carlo. Họ dành cả buổi tối
trò chuyện và chơi giải ô chữ cực kì vui vẻ.
Người
đàn ông ấy rất thông tuệ, thực tế và sâu sắc, Dein kết luận lại sau
cuộc gặp. Nó khiến Dein mất gần 2 năm thuyết phục ban lãnh đạo đội chủ
sân Highbury rằng người Pháp vô danh kia sẽ khởi động một kỉ nguyên mới
cho Arsenal.
Wenger mang đến Arsenal một nền tảng, xé toạc sự mệt mỏi và tính dễ thỏa mãn của các HLV người Anh. Mọi thứ thay đổi.
Keown
nhớ các đồng đội đã ngỡ ngàng thế nào khi biết nhà bếp không phục vụ
món khoai tây rán và nước sốt cà chua nữa, thay vào đó, chỉ phục vụ
những món có lợi cho cầu thủ như rau hay thịt gà hầm. Wenger kết thúc
thói quen nhậu thả cửa của Tony Adams sau EURO 1996. Ông dạy cầu thủ
căng cơ đúng cách, sử dụng bác sĩ châm cứu và chuyên gia xoa bóp, thậm
chí dạy cầu thủ tập yoga.

Wenger là HLV đỉnh cao hiếm hoi từng làm việc ở Nhật Bản
Nhưng
ông chỉ yêu cầu mà không cưỡng ép. Cầu thủ không còn phải chịu đựng
tiếng quát chói tai của các HLV truyền thống của Anh, mà thay vào đó
được khuyến khích tự quyết định sau khi Wenger cho họ những phương án.
“Ông
ấy tạo ra môi trường để học hỏi”, Keown nói. “Và chúng tôi chỉ làm
theo. Ông ấy khuyến khích mọi người như vậy, thúc đẩy mọi người quyết
định đúng”.
Và sự thúc đẩy này có thể thấy rõ
nhất trên sân tập. Bob Wilson, HLV thủ môn của Wenger đã 7 mùa giải, nói
rằng chứng kiến vị tân HLV làm việc khi ấy, ông thấy có nhiều khác
biệt. Wenger sẽ đứng một bên để cầu thủ tự tìm cách kiểm soát, khuyến
khích họ tự tìm ra giải pháp.
“Tôi nhớ có lần
chứng kiến một buổi tập với Dennis Bergkamp”, Wilson nói. “Cậu ta tranh
luận rất căng với Ray Parlour. 'Chết tiệt chuyền cho tôi đi chứ', cậu ấy
hét lên. Chỉ cần chuyền bóng cho tôi rồi di chuyển thôi”. Arsene đã
thay đổi phương thức thi đấu bằng cách để Dennis tự chỉ ra việc phải
làm. Họ thường chuyền bóng cho cậu ấy rất nhanh rồi trở lại vị trí”.

Khả năng động viên cầu thủ giúp Wenger thành công
Alan Smith, cựu tiền đạo của Arsenal, nhớ lại cách Tony Adams ngạc nhiên trước cách cầu thủ được chỉ đạo. “Ông ấy để cầu thủ tự thể hiện mình và các chàng trai ấy luôn miệng nói những việc họ muốn làm, hệt như một sự giải phóng”, Smith nói.
Nhưng phương pháp huấn
luyện sẽ không gặt hái danh hiệu. Có một lợi thế khác mà Wenger mang tới
cho Arsenal những ngày đầu: sự hiểu biết về bóng đá châu Âu. Kết quả
của sự hiểu biết ấy rất rõ rệt, hoàn toàn đánh bại những đội quốc nội
trong việc tìm ra những cầu thủ hiếm ai biết với giá rẻ: Patrick Vieira,
Robert Pires, Thierry Henry - những nhân tố nổi bật xây dựng một đội
bóng chinh phục danh hiệu.
“Điều quan trọng nhất
là phải sử dụng đúng cầu thủ mình cần”, Wilson nói. “Những ngày đó,
Arsene là chuyên gia. Ông ấy không có một sự nghiệp thi đấu xuất sắc
nhưng biết cách nhìn người. Tôi nhớ những lời của ông ấy về Jack
Wilshere thế này: 'Trận đấu nói chuyện với cậu ấy'. Đó là một câu quá
hay. Nó tóm gọn khả năng nhận ra điều tốt đẹp nhất của ông ấy”.

Sự liều lĩnh của David Dein (phải) đã được đền đáp
Trong
gần 1 thập kỉ, phương pháp của Wenger giúp xây nên một giấc mơ: 3 lần
vô địch Premier League, giành 3 cúp FA và 1 lần vào chung kết Champions
League (2005-06). Sự hiểu biết, thông minh và triết lý của ông đưa
Arsenal lên tầm cao mới.
Kết quả của thành công
là "Invincibles", đội hình bất bại cả mùa 2003-04, chơi thứ bóng đá hoàn
hảo nhất trong số những đội xuất sắc nhất. Nó là minh chứng rõ rệt về
con người Wenger: Thái độ khi thành công cũng quan trọng như bản thân
thân thành công.
“Thứ bóng đá ông ấy hướng
Arsenal đi theo quả thật rất đẹp mắt”, Giáo sư Christopher Brown, cựu
giám đốc bảo tàng lịch sử nghệ thuật Ashmolean ở Oxford, người không
giấu giếm lòng ngưỡng mộ dành cho vị giáo sư của bóng đá, nói. “Ở đỉnh
cao, cách họ luân chuyển trái bóng thật sự rất rất hấp dẫn. Đó là cảm
hứng nghệ thuật của Wenger. Chưa từng có đội nào chơi thanh lịch ở trình
độ này, cứ nhìn Chelsea là biết”.
"Chuyên gia thất bại"
Sau
khi Tony Pulis từ chức HLV Stoke City vào cuối mùa 2012-13, vài ngày
sau khi Sir Alex Ferguson tuyên bố rút khỏi cương vị HLV Man United,
mạng xã hội nhanh nhảu phát hiện: Ngoại trừ Arsenal, tính từ khi Arsenal
giành Cúp FA năm 2005, mọi đội bóng ở Anh đều đã thay HLV. Có hai cách
hiểu thống kê này. Hoặc là Arsenal đề cao chính sách dài hạn hơn các đội
khác, hoặc là Arsenal từ chối nhận ra HLV của họ đang dần cổ hủ.

Những cuộc chiến Mourinho - Wenger luôn thú vị
Điều
này thật sự lôi cuốn Jose Mourinho. Tháng 2/2014, Mourinho công khai
thừa nhận Chelsea của ông không phải ứng viên vô địch dù đang có phong
độ cao. Wenger bình luận rằng Mourinho “đang sợ thất bại” và rồi cuộc
khẩu chiến nổ ra.
“Ông ta là chuyên gia thất
bại, tôi thì không”, Mourinho nói. “Vì thế, nếu có khả năng ông ấy đúng
và tôi là người sợ thất bại, thì bởi vì đã lâu rồi tôi chưa thất bại. Có
thể, ông ta đúng. Tôi không thường thất bại. Sự thực, ông ta là chuyên
gia thất bại, bởi vì đã trắng tay trong 8 năm, đó là thất bại. Nếu tôi
lâm vào cảnh đó ở Chelsea, 8 năm… tôi sẽ rời London. Tôi sẽ không trở
lại”.
Như một sự trùng hợp đen đủi, Wenger dẫn
Arsenal tới Stamford Bridge gặp Mourinho, trận thứ 1000 của ông trên
cương vị HLV Pháo thủ được xem là màn đối đầu trực tiếp giữa hai ứng
viên vô địch.
Đó là trải nghiệm tồi tệ của
Wenger. Khi Chelsea thắng 6-0, đám đông CĐV ầm ĩ ăn mừng chiến thắng. Ở
bàn thứ ba, khu khán đài Matthew Harding ầm ào tiếng hô “Chuyên gia thất
bại” mà fan Chelsea gào lên trêu chọc Wenger.
Điều
tồi tệ hơn cả với Wenger là không chỉ kẻ thù chỉ trích ông. Trên sân
mới Emirates, tâm trạng fan Arsenal đầy chua chát. Là đội có giá vé đắt
nhất Premier League, họ cay đắng chứng kiến những cầu thủ hay nhất bị
đối thủ “đem” đi mỗi mùa Hè, trong khi đội bóng không hề nỗ lực thực
hiện những bản hợp đồng chất lượng, và đội hình bất bại 2004 chỉ là hoài
niệm.

Đã từng có lúc, CĐV Arsenal mất niềm tin vào Wenger thế này
Có
một người chịu đựng cho tất cả những vấn đề đó: Arsene Wenger. Người
đàn ông Pháp bị chính CĐV Arsenal chỉ trích. Phương pháp của ông bị xem
là hết thời, cách chơi “để cầu thủ tự thu xếp” của ông bị xem là không
thỏa đáng, và việc bướng bỉnh không chịu nhìn vào sai lầm gây ra hoang
mang.
Thậm chí, khi đã giành cúp FA năm 2014,
những lo ngại vẫn không chấm dứt. Chiến thắng trước Hull ở chung kết bị
xem là may mắn, bằng chứng cho thấy điểm yếu cốt lõi của Arsenal vẫn
không được Wenger giải quyết.
Sợ rằng trái tim
sẽ chai lỳ với những thất bại, các CĐV lên tiếng. Cuối tháng 11/2014,
sau một trận đấu với West Brom ở Hawthorns, một nhóm CĐV Arsenal căng
lên một banner thể hiện thái độ cương quyết: “Arsene, cảm ơn vì những kí
ức đẹp, nhưng đã đến lúc tạm biệt nhau”. Một tháng sau, sau trận đấu
với Stoke, Wenger bị CĐV nhà quát mắng trên chuyến tàu cùng đội.
“Gần
đây, khi chúng tôi thua Man United trên sân nhà (tháng 2/2015), tôi đã
nói, có thể đó là dấu chấm hết, có thể đã đến lúc thay đổi”, Ian Stone,
người dẫn chương trình và diễn viên hài, CĐV lâu năm của Arsenal cho
biết. “Thành thật, tôi nghĩ một HLV trẻ hơn, tươi mới hơn, vững chãi hơn
là giải pháp tốt lúc này. Juergen Klopp và Pep Guardiola rất giỏi”.

Đội hình bất bại mùa 2003-04
Trong
số những fan Arsenal trung thành, không ít người đồng tình. Theo
Philippe Auclair, một nhạc sĩ và nhà văn người Pháp, bạn tâm giao của
Wenger, chính Wenger cũng đã nghĩ đến việc ra đi. Ông lấy dẫn chứng là
thời điểm Wenger trì hoãn việc kí hợp đồng mới hồi năm 2014.
“Ban
lãnh đạo không muốn chia tay ông ấy; lời đề nghị vẫn ở đó, trên bàn”,
Anclair nói với Bleacher Report. “Ông ấy chưa từng đợi lâu thế để kí một
hợp đồng. Ông ấy rõ ràng không hài lòng với chính mình. Mọi người luôn
cho rằng đó là người cố chấp, nhưng sự thật, ông ấy rất dễ bị tổn
thương. Thua 0-6 trong trận đấu thứ 1000 là kết quả tồi tệ. Arsenal
không chơi thứ bóng đá hay nhất trong suốt thời gian dài, và điều ấy
khiến ông ấy đau đớn”.
Wenger không chỉ có cảm
hứng xây dựng một đội bóng chiến thắng, mà còn là một đội bóng thắng có
phong cách, đàng hoàng bởi ông luôn là người trọng cái đẹp.
“Ông
ấy ghét thất bại, Wenger thật sự ghê tởm những thất bại”, Wilson nói.
“Nhưng điều ông ấy muốn nhất là CĐV cảm nhận được sau khi xem một trận
đấu: nó đáng tiền. Thắng, thua hay hòa, ông ấy muốn CĐV cảm thấy họ được
phiêu lưu. Ông ấy coi bóng đá là một dạng nghệ thuật, như nhà hát hay
opera”.
“Ưu tiên của ông ấy luôn là lấn lướt đối
thủ và chơi thật lôi cuốn. Chiến thắng không phải lúc nào cũng được
mang ra đong đếm. Có lẽ đặc điểm này khác với CĐV, những người muốn
Arsenal chiến thắng”.
Vấn đề là, Arsenal ngày
càng ít chiến thắng như vậy. Ở Manchester United, từ coi thường, Sir
Alex Ferguson nhận ra Wenger là đối thủ nguy hiểm nhất, và ông nhanh
chóng sao chép chế độ ăn uống cho cầu thủ và phương pháp tập luyện của
HLV người Pháp.
Sự bùng nổ của trào lưu HLV nước
ngoài tại Anh, trong đó nổi bật là Mourinho, mang đến những ý tưởng
mới. Wenger không chỉ bị bắt kịp, mà còn bị vượt qua.

Chính Wenger tham gia góp ý trong việc thiết kế sân Emirates
“Vấn
đề là, Arsene không chú trọng nâng cao khả năng huấn luyện của mình”,
Auclair nói. “Cách chuẩn bị chiến thuật của ông ấy bao lâu nay vẫn thế.
Các cầu thủ kể với tôi rằng, các buổi tập của ông ấy có cường độ rất
cao, các bài tập rất ngắn, được duy trì trong nhiều năm. Chúng là một
cuộc cách mạng khi Wenger mới mang chúng tới Anh, nhưng giờ chúng trở
nên cũ kĩ”.
“Đó là HLV rất kém chiến thuật, đặc
biệt thay người rất tệ”, Auclair nói thêm. “Ông ấy chú trọng đến khả
năng di chuyển hơn là các phương án chắc chắn. Mourinho làm việc dựa
trên các phương án. Trước một trận đấu, Mourinho sẽ vạch ra các kịch bản
và giải pháp. Wenger không bao giờ làm như vậy. Ông chỉ để cho cầu thủ
tự làm việc”.
Việc gắn bó quá lâu với một ban
huấn luyện cũng là vấn đề. Wenger không làm mới ban huấn luyện. Họ thiếu
sự trẻ hóa. Pat Rice đã làm việc cho Arsenal rất lâu năm, là hiện thân
của sự cũ kĩ trong khi thế hệ HLV ngày càng trẻ và giỏi giang”.
“Ông
ấy thật sự ghét đối đầu”, Wilson nói. “Điều này đôi khi có hại. Nó
khiến ông ấy không thể đưa ra những quyết định nghiêm khắc”.

Wenger tạo ra một công trình đồ sộ
Smith
đồng ý: “Ông ấy không thích chỉ trích. Bạn có thể thấy cách ông ấy phản
ứng với thất bại. Ông ấy phản ứng rất tệ khi thất bại, đôi khi khiếm
nhã”.
Đó là lý do mà một vài cựu cầu thủ
Arsenal, như Vieira ở Man City và Dennis Bergkamp hay Henry không được
mời trở lại ban huấn luyện Arsenal. Họ là những cá tính rất mạnh, những
người từng rất thích phương pháp của Wenger, có thể thẳng thừng chê nó
vào thời điểm này.
Trong thời đại bóng đá cần
những thống kê, Wenger hoàn toàn tụt hậu: “Ông ấy đưa ra rất ít chỉ dẫn
và hầu như không nghiên cứu”, Auclair nói. “Ông ấy chỉ phân tích những
video từ mùa trước. Tôi nhớ, hai ngày trước chung kết Champions League
2006, tôi hỏi ông ấy cách đánh bại Barca. Ông ấy trả lời: 'Ổn thôi, ngày
mai tôi sẽ tìm hiểu'. Trước một trận đấu lớn đến thế mà chỉ dành 24 giờ
nghiên cứu một đối thủ rất đáng gờm?”.
Còn một
lý do nữa khiến Arsenal tụt hậu: tiền bạc. Các đối thủ có tiền để mua
bất cứ thứ gì họ muốn. Theo Wilson, Wenger bẩm sinh đã là người dè sẻn,
coi tiền của CLB như tiền của chính mình, và do đó, ngăn cản đội bóng
lao vào những cuộc chạy đua.

Ngoài sân Emirates có tượng của Wenger
Wenger
đảm bảo giúp Arsenal mùa nào cũng được dự Champions League. Arsenal xây
sân mới và sau đó trở thành đội có thu nhập cao nhất nước Anh. Chỉ nhờ
vào nội lực, Arsenal không cần những tài phiệt.
Wenger
tin rằng, nội lực là đủ cho Arsenal, họ không cần chi tiền tấn mua cầu
thủ. Ông tin vào CLB, tin vào sân vận động mới. Ông dành hàng giờ theo
dõi các kế hoạch xây Emirates, làm việc với các kiến trúc sư về bản vẽ
chỗ ở cho cầu thủ, nói cho họ chi tiết những yêu cầu.
Ông yêu Arsenal thật sự, sâu sắc và điên cuồng, không thể nghi ngờ điều đó.
Wenger
muốn các cầu thủ cũng có tình yêu ấy giống mình, nhưng không phải ai
cũng vậy. Trong nhiều năm, các cầu thủ giỏi của Arsenal liên tục tìm đến
các đối thủ, vì tiền bạc và tham vọng danh hiệu: Ashley Cole, Henry,
Cesc Fabregas, Samir Nasri, Robin van Persie.
“Trong
vòng 5 năm, cứ mỗi mùa Hè, chúng tôi chứng kiến một cầu thủ giỏi nhất
ra đi”, Stone nói. “Đó là sự tra tấn từ từ, khi thấy đội bóng tiến gần
danh hiệu nhưng không thể chạm vào. Đó là một chiếc lồng vàng”.
Trong
quá khứ, Wenger luôn có thể thay cầu thủ đã ra đi bằng người giỏi hơn,
nhưng bây giờ thì không thể được. Liverpool mua Fernando Torres từ
Atletico Madrid, Chelsea mua Michael Essien từ Lyon, Manchester United
kí hợp đồng với Patrice Evra từ Monaco và Nemanja Vidic từ Sparta. Đó đều là những cầu thủ mà Wenger hỏi mua trước.

Trả xong nợ, Wenger sẽ đưa Arsenal lên tầm cao mới?
Sự
bướng bỉnh chính là phẩm chất lãnh đạo của Wenger, nhưng đôi khi, nó
khiến tất cả cảm thấy nhàm chán. Ông không thích chỉ trích cầu thủ cho
dù họ có lỗi.
“Ông ấy luôn bảo vệ cầu thủ, đó là
một việc đúng”, Smith nói. “Nhưng khi tuần nào cũng vậy, ông ấy nói:
Chúng tôi đã cho thấy tinh thần chiến thắng, bạn có thể nhận thấy trong
mắt ông ấy, sự thừa nhận rằng đội bóng chơi chưa tốt”.
Sức
ép ngày càng lớn, đến tháng 5/2014, Wenger đã tính tới việc từ bỏ. “Ông
ấy đáng lẽ đã ra đi nếu Arsenal thua Hull ở chung kết cúp FA, tôi tin
điều đó”, Perry Groves, cựu tiền vệ của Arsenal bình luận: “Ông ấy lưỡng
lự giữa các khả năng”.
Khi Wenger trẻ lại
Mùa
Xuân 2015, mọi thứ hoàn toàn thay đổi với Arsenal. Sau khi đội bóng bảo
vệ thành công Cúp FA giúp Wenger trở thành HLV giành nhiều cúp này nhất
trong lịch sử, người đàn ông từng rất già cỗi bỗng chốc trẻ ra và như
được tái sinh nhờ thuốc tiên. “Tôi chưa từng thấy ông ấy nhẹ nhõm đến
thế”, Smith nói. “Như thể ông ấy trút được ngàn tấn gánh nặng trên vai”.
Chuyện gì đã xảy ra? Điều gì đã khiến Wenger trở lại đường ray và mỉm cười nhiều đến thế?
Câu
trả lời đơn giản là: không phải lo nghĩ về tiền. Tình hình tài chính
của Arsenal đã được cải thiện. CLB đã trả xong nợ từ hồi xây sân
Emirates. Tiền là yếu tố không thể thiếu để cạnh tranh chức vô địch
Premier League.
CLB
từng nợ tới 243 triệu bảng nhưng nay hết nợ, Wenger và Arsenal chi 120
triệu bảng mua nhiều ngôi sao, trong đó có Alexis Sanchez và Mesut
Oezil, trong vòng 2 năm (chưa cầu thủ nào ra đi cả). “Chúng tôi đã rút
ngắn khoảng cách với các đội xếp trên và đã sẵn sàng tiến xa hơn”,
Wenger nói mùa Hè 2015 trên Telegraph.
“Sự bền vững cho chúng tôi sức mạnh. Trước đây chúng tôi hỏi “Ai sẽ ra
đi?” thì bây giờ là “Ai sẽ tới?”. Vị thế của đội trên thị trường chuyển
nhượng đã lớn hơn”.
Giải pháp quản trị của
Wenger cũng thay đổi. “Trước đây, Arsene ít khi lắng nghe người khác còn
bây giờ, ông giao quyền cho họ nhiều hơn”, Smith nói. “Steve Bould quản
lý hàng thủ. Neil Banfield, một HLV tuyệt vời, chú trọng đến hàng tiền
vệ. Quan trọng hơn cả, các ý kiến của bộ phận khoa học thể thao được
lắng nghe nhiều hơn, giảm những chấn thương nặng”.
Vậy điều gì khiến Wenger thay đổi?
“Tôi
không chắc ông ấy đã thay đổi”, Smith nói. “Nhưng ông ấy không phải
thay đổi khi trao cơ hội cho người xung quanh tạo ảnh hưởng lên công
việc”.
“Tôi luôn so sánh phương pháp làm việc
của Wenger với thủ lĩnh một ban nhạc Jazz”, nhạc sĩ Auclair nói. “Ông ấy
quan sát những tương tác đều đặn trên sân. Ông ấy lắng nghe tâm trí
mình, và khi Arsenal chơi không tốt, ông ấy thấy chói tai. Khi họ chơi
tốt, như trước Aston Villa ở chung kết cúp FA, đó là sự hài hòa hoàn
hảo”.
“Và ông ấy là người cầu toàn. Những âm
thanh thôi thúc là thứ mà ông ấy tìm kiếm, không phải các danh hiệu. Ông
ấy rất không vui sau chung kết cúp FA 2005. Ông ấy thấy Arsenal đã đá
rất kém và không muốn điều đó tái diễn nữa. Tôi nói với ông ấy: “Nhưng
Arsenal đã giành cúp mà”. Ông ấy trả lời: “Điều đó không quan trọng. Cúp
thôi thì không đủ”.
“Tôi nghĩ người ta sẽ chỉ
đánh giá đúng mực về Arsene khi ông ấy rời Arsenal”, Wilson nói. “Chúng
ta đang may mắn vì được tận hưởng những gì ông ấy cống hiến. Bạn nghĩ
đơn giản cứ mang những cầu thủ hay nhất về thì đội bóng sẽ thành công.
Không phải vậy. Bạn cần người như Arsene làm việc”.
Liệu
Wenger có giải nghệ sau 20 năm tại vị ở Arsenal khi đã 66 tuổi? Wenger
nói với Daily Mail: “Thỉnh thoảng, ý nghĩ đó thoáng qua đầu tôi, nhưng
tồn tại không quá 5 giây, bởi tôi hơi hoảng loạn... Tôi đang tận tụy hơn
bao giờ hết. Đó là cách bạn yêu những việc mình làm. Và tình yêu không
nên bị hủy hoại bởi quãng thời gian mà bạn đã làm nó”.
Wenger
tiết lộ gần đây rằng đã bất ngờ chạm mặt Ferguson: “Tôi nói, 'Thôi nào,
ông về hưu thật ư?', Wenger kể lại. “Ông ấy nói đã cảm thấy đủ. Nhưng
ông ấy có ngựa đua. Tôi thì không”.
Wenger không
như Ferguson, người yêu thích đọc về lịch sử nội chiến Mỹ, yêu rượu
vang, nghệ thuật quản lý hoặc đến nhà hát. Tất cả những gì Wenger có là
hàng đống video các trận đấu trên chiếc giá tại nhà riêng. Bóng đá là
khởi đầu và kết thúc trong thế giới của Wenger. Đó là lý do ông không dễ
dàng chấp nhận từ bỏ.
Như Smith nói đầy súc tích: “Ông ấy là một con nghiện”.
Theo Bleacher Report


0 Comments:
Post a Comment
<< Home